Monday, 21/10/2019 - 00:36|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TRƯỜNG TIỂU HỌC ADƠK

Thi GVCN lớp giỏi năm học 2017-2018

Câu chuyện thi GVCN giỏi năm học 2017-2018

Câu chuyện thi GVCN giỏi năm học 2017-2018

 

Sinh thời Bác Hồ đã dạy:

“Vì lợi ích mười năm trồng cây

Vì lợi ích trăm năm trồng người”.

Để đảm bảo được nhiệm vụ “Trồng người” thì mỗi giáo viên có nhiệm vụ đào tạo nên những con người có đức, có tài cho xã hội. Bởi thế nhiệm vụ của giáo viên không chỉ cung cấp cho học sinh những kiến thức mà còn xây dựng và hình thành cho các em ý thức tự chủ, tinh thần trách nhiệm cao ngay từ nhỏ… Nói cách khác, giáo viên vừa dạy chữ, vừa dạy kĩ năng sống và cách làm người cho các em khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Chính vì vậy, trong sự nghiệp trồng người mỗi giáo viên ai cũng trải qua rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều câu chuyện đời thường mà người giáo viên gặp phải, khiến chúng ta phải suy nghĩ, luôn mang theo và đó cũng là những trải nghiệm mà mỗi GV cần phải nghi nhớ để khắc phục và phát huy. Qua bao câu chuyện đã mang lại cho bản thân tối rất nhiều kỉ niệm nhưng tôi ấn tượng nhất là câu chuyện “ Chuyện về một cái ôm..” mà sau đây tôi xin được trình bày, mời quý vị cùng lắng nghe.

Tôi ra trường năm 1994, được nhận công tác tại trường Tiểu học IaPết và được nhà trường phân công làm TPT Đội. Tôi làm TPT Đội được 13 năm thì xin nhà trường cho về làm công tác giảng dạy, Được nhận lớp dạy đầu tiên là lớp ghép 2+3 ( Phân hiệu Aklah) vào năm 2007- 2008.

Ngay từ đầu năm tôi rất lo lắng, vì làm TPT thì khác với công tác chuyên môn giảng dạy rất nhiều, thế nhưng đây lại là lớp ghép, vậy làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ đây? Công tác gần gũi với các em thi tôi không lo, nhưng điều mà tôi lo nhất là các em đọc rất yếu.

Trong số học sinh yếu có em Đuyn HS lớp 3, em rất ít nói, mỗi lần HD em đọc bài là em cứ lắc đầu. tôi hỏi: Vì sao em không chịu đọc bài.

- Em lại lắc đầu.

- Tôi đến bên em và dỗ dành : em cứ đọc đi cô sẽ giúp em mà. Nhưng em vẫn không chịu đọc.

Một hôm đến giờ ra chơi tôi đến bên em, nắm lấy tay em, bàn tay bé xíu mà lạnh tanh, tối hỏi

- Sao tay em lạnh thế này?

Em trả lời: Em không biết,

Tôi nắm chặt hai bàn tay em: Sao em không chịu đọc bài?

- Em không biết đọc, mà khi đọc các bạn cứ cười em.

À thì ra cu cậu đọc chưa được nên mặc cảm với các bạn đây.

Tôi nói: Không sao đâu, cô sẽ giúp em, em chịu khó tập đọc, rồi em sẽ biết đọc, biết viết như các bạn, thì các bạn sẽ không cười em nữa đâu.

- Gương mặt em rạng rỡ lên, ngước nhìn tôi và lắc mạnh tay tôi,

- Thật hả cô nếu em đọc được thì các bạn không cười em nữa hả cô.

- Tôi cười: tất nhiên rồi.

Thế rồi từ hôm đó ngày nào tôi cũng chuyện trò, tâm sự với em, và HD em đọc bài. Lúc đầu em đọc rất nhỏ nhưng đến một hôm, trong giờ tập đọc bài “Nhớ Việt bắc”, trong lúc cả lớp đọc thầm, tôi đến bên em và nói: Em chỉ tay và đọc bài cho cô nghe nào?

- Em hớn hở đọc ngay: ( em đọc từng tiếng vừa đánh vần rồi đọc trơn nhanh hơn mọi ngày).

Mình về mình có nhớ ta ( Tôi khen luôn: Giỏi)

Em đọc tiếp: Giỏi về giỏi nhớ những hoa cùng người.

Lúc này tôi bật cười, không! cô khen em giỏi, chứ em đọc đúng rồi, chữ này là chữ ta

  • Em lại đọc lại: Ta về ta nhớ những hoa cùng người. Tôi tiếp: đúng rồi, giỏi quá.

Thế là em đọc được hết cả bài, tuy rằng có một số tiếng chưa đúng.

Sau hôm ấy, tôi vừa vui, vừa buồn cười, cậu ta cũng thông minh ấy chứ, Cũng biết nhìn chữ giống nhau để đọc. rồi tôi lại tự trách mình: mình cũng thật là, khen không đúng lúc gì cả.

Niềm vui đến không bao lâu, rồi đến một hôm em lại không chịu đọc nữa.

Tôi hỏi: em đọc được rồi mà sao hôm nay em không đọc bài?

Em nói: em đau đầu và mệt lắm cô ạ, rồi em lại nôn thốc nôn tháo, tôi vội sơ cứu và lau chùi cho em. Đến mấy hôm tiếp theo cũng vậy, Tôi bảo em về nói bố mẹ đưa đị khám bệnh.

Thế là tuần sau em nghỉ học, tôi hỏi lớp, các em cho tôi biết là bạn Đuyn đi bệnh viện.

Sau một tháng nằm viện, em được về nhà, tôi báo với cô TPT Lê Thị Mùi và vận động lòng hảo tâm của các HS trong lớp, trong trường quyên góp ủng hộ cho em để thêm tiền chữa bệnh.

Tôi cùng cán sự lớp và cô Lê Thị Mùi xuống thăm em. Vừa vào nhà, tôi thấy em nằm trên giường, Ôi không còn là em nữa, tay chân em teo lại, miệng thì chảy nước dải, không nói được.

Tôi nghẹn ngào chạy đến, vừa tới giường thì bỗng em bật dậy và ôm riết lấy cổ tôi, tôi không kiềm được nước mắt, tôi bật khóc, cô Mùi cũng khóc theo.

Mẹ em lấy tay em ra khỏi cổ tôi, tôi nắm lấy tay em mà thì thào, cố lên em nhé, em chỉ nhìn chằm chằm tôi mà không nói được.

Hỏi thăm bệnh tình em qua mẹ em thì được biết em bị viêm não. Tôi khuyên gia đình đưa em đi bệnh viện tuyến trên như BV Qui Nhơn nhưng gia đình nói là không có tiền.

Kể từ hôm đó em không đi học được nữa. Còn tôi thì thực hiện nhiệm vụ của mình thỉnh thoảng tôi lại đến thăm em tôi tự trách mình, sao mình lại không nhận ra nhỉ? tôi sâu chuỗi lại sự việc từ hai bàn tay em lạnh tanh đến em ít nói rồi em đau đầu, rồi em lại nôn… vậy mà…giá mà mình quan tâm em hơn, giá mà mình phát hiện ra thì chắc em sẽ không như bây giờ.

Đến 8/2011, tôi được chyển về công tác tại trường Tiểu học A Dơk, do công việc và hoàn cảnh nên tôi không còn nhớ tới em nữa, đến năm 2015 tôi về thăm em thì em đã lớn nhưng căn bênh quái ác đã làm chân tay thi teo lại, nói không được. Khi thấy tôi em hình như không nhận ra tôi nữa, tôi hỏi thăm em nhưng em lại không nói gì, Tôi cảm thấy bùi ngùi…

Các đồng chí ạ! Nhìn em là tôi lại nhớ đến cái “ôm”, cái ôm mà em ôm riết lấy cổ tôi, đối với tôi phải chăng đây là cái ôm hạnh phúc mà em giành tặng tôi, nhưng đối với em có thể nói đây là cái ôm bất hạnh, bất hạnh vì “cô ơi em không được đi học nữa!”, cô ơi “từ nay em không được gặp bạn bè để cùng học cùng chơi nữa!” ..vâng vâng và vâng vâng. Đúng là căn bệnh quái ác đã cướp lấy sự hồn nhiên của tuổi thơ, cướp lấy cái quyền mà đáng lẽ ra em phải được hưởng.

Qua câu chuyện đã cho tôi một bài học mà sự nghiệp trồng người của tôi cần phải ghi nhớ để rút kinh nghiệm nhằm giúp các em có sức khỏe để học tập tốt hơn. Câu chuyện giúp tôi hiểu được rằng người giáo viên chủ nhiệm không chỉ lên lớp dạy học và còn quan tâm, chăm sóc, theo dõi đến sức khỏe hằng ngày của các em để kịp thời phát hiện ra những điều không mong muốn sảy ra.

 

Tác giả: Phạm Thị Mai
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 2
Tháng 10 : 66
Năm 2019 : 1.761